Truyện Teen - Gặp Anh Trong Chiều Mưa
Sau khi tan học, tôi đi cùng Vy ra khỏi lớp. Thấy Vy chăm chú nhìn nhìn gì đó khẽ cau mày. Tôi nhìn theo thấy Hoàng Vũ - anh họ của Vy và một cô gái nào đó. Cô gái cười tươi rói khoát tay cậu ta nhưng nhìn mặt cậu ta có vẻ vô cảm. Có lẽ tính cách cậu ta vốn vô cảm như thế. Vài lần chạm mặt, cậu ta chỉ vô tình liếc mắt qua tôi được vài giây. Mỗi lần gặp cậu ta tôi luôn có một cảm giác gì đó rất lạ mà chính tôi cũng không thể hiểu nổi. Nó vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm và xa cách. Tôi xoay người bước hướng khác thì LẠI đâm sầm vào ai đó.
- Này! Cô có mắt mà không biết nhìn đường hả? - chưa kịp ngẩng mặt lên nhưng tôi đã nhận ra cái chất giọng của tên đáng ghét sáng nay.
- Tôi có tên do bố mẹ đặt cho hẳn hoi chứ không phải là này.
- Lần này cô vẫn chưa xin lỗi - hắn nhếch mép cười.
- Thì sáng nay anh cũng đã xin lỗi tôi đâu? Coi như hòa. - tôi nở nụ cười tươi nhất đểu nhất có thể đáp trả.
- Cô... Cô đang cố gây sự chú ý với tôi đấy hả? Cách này xưa lắm rồi. - hắn đang cố gắng chiếm thế chủ động.
- Haha... Anh vui tính thật đấy! Nhưng mà tôi chẳng thấy buồn cười gì cả. Haizz - tôi thở hắt.
Tôi quay lưng bước đến chỗ Thanh Vy và anh họ cậu ấy. Nhìn Vy có vẻ không thoải mái cho lắm.
- Sao tự dưng anh lại thay đổi - giọng Thanh Vy có chút khó chịu.
- Bỗng dưng thích thế. Em đừng có quản chuyện của anh. - Hoàng Vũ đáp bằng giọng lạnh băng.
- Vy! Tớ nghĩ cậu hiểu lầm tớ gì đó. Tại sao cậu có vẻ không thích tớ. - cô gái cạnh Hoàng Vũ nói.
- Cô đóng kịch hay lắm. Giả tạo! - Vy buông lời với thái độ khinh thường.
- Chuyện gì vậy Thanh Vy? - bước đến bên cạnh tôi tò mò hỏi.
- Cũng chẳng có gì. Tớ chỉ muốn lột mặt nạ người nào đó thôi mà. Nhưng mà dày quá lột mãi không được. - Thanh Vy đáp không quên liếc mắt nhìn cô gái kia.
- Cậu nói vậy là ý gì? Tớ đâu có làm gì sai chứ? Sao cậu phải nặng lời như vậy - cô gái kia uất ức.
- Đủ rồi! Phương Vy đâu có làm gì sai. - Hoàng Vũ cũng đã lên tiếng.
- Em đâu có nói là cô ta làm gì sai đâu. Không cần phải có tật giật mình như vậy chứ. Băng Di! Mình về thôi. - cậu ấy kéo tôi về nhưng đi được mấy bước thì bỗng quay người nói lớn:
- Bao lâu nay anh có bao giờ thèm để ý đến cô ta đâu? Con mắt nhìn người của anh bây giờ tệ thật.
Tôi và cậu ấy cứ bước đi trong im lặng một đoạn. Tôi đánh bảo bạo hỏi:
- Vy này! Ừm... Sao thái độ của cậu lạ thế? Không giống với tính cách thường ngày chút nào.
- Cô ta là một con cáo.
- Ai cơ? Ý cậu là cô gái lúc nãy?
- Chính xác! Một con cáo đội lốt cừu.
- Tớ không hiểu cho lắm...
- Hồi thi vào cấp 3, tớ và cô ta trùng tên, ngồi cùng nên cũng bắt chuyện hỏi han. Sau đó lại học cùng lớp, dần dần thành bạn thân. Tớ cũng không ngờ rằng người bạn thân thiết trước mặt mình lại có thể hãm hại mình chỉ vì tính đố kị vì mình được các thầy cô quí và luôn đứng thứ nhất lớp trong khi cô ta chỉ đứng thứ hai là luôn là thế. Khi tận mắt nhìn thấy cô ta để điện thoại một bạn cùng lớp vào cặp mình, tớ thật sự shock nhưng cũng kịp chụp lại khoảnh khắc đáng nhớ ấy. Tớ biết cô ta chỉ tiếp cận anh Vũ vì tiền thôi. Hồi cấp ba cô ta cũng yêu đương linh tinh lắm nhưng chỉ với những công từ nhà giàu thôi chứ gia cảnh bình thường thì next luôn - Vy thở dài.
- Chẳng nhẽ anh cậu không biết điều ấy sao?
- Thực ra sau khi đi du học về anh ấy rất khác, vô cảm với mọi thứ. Mình cảm thấy như thể anh ấy đang chôn dấu hình bóng một người con gái. Vì cùng tuổi nên từ bé tớ và anh ấy thường chia sẻ với nhau. Trước kia anh ấy thường kể về một người con gái nào đó nhưng rồi không thấy anh ấy nhắc đến nữa. Năm ngoái, khi anh Vũ về Việt Nam và chuyển đến học trường tớ cô ta đã đeo bám không buông rồi. Nhưng anh ấy cũng đâu có để ý. Chẳng hiểu sao bây giờ lại...haizzz....
Hóa ra tên này không phải là do mất dây thần kinh cảm xúc bẩm sinh mà là do thất tình có thâm niên. Tình yêu thật nguy hiểm.Chương 15: Có thì sao mà không thì sao?
Tối qua do đọc cuốn tiểu thuyết mà Thanh Vy đưa, tôi đã khóc sướt mướt do cái kết quá buồn. Ai đời cho cả nữ chính lẫn nam chính chết như thế? Sáng nay tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp. Sau bao nhiêu nỗ lực chườm đá cuối cùng cũng đỡ đi phần nào nhưng nhìn vẫn cứ thế nào ý. Tôi quyết định đeo kính râm. Đang đi bỗng có tên chắn ngay trước mặt.
- Cô kia! Dám đụng vào Khánh Lâm này thì đừng mong được sống yên ổn.
- Anh bị rảnh à? Tôi thì không đâu nhá!
- Sao vậy? Sợ tôi đấy à?
- Ảo vừa thôi! Ảo tưởng sức mạnh...không tốt đâu - tôi vỗ vai hắn cười nhếch mép rồi bỏ vào lớp mặc hắn ta tức lộn ruột.
Hắn ta nghĩ mình là ai chứ? Mở mồm ra là Khánh Lâm này Khánh Lâm nọ. Vớ vẩn hết sức! Cứ như kiểu nghe tên hắn là tôi phải sợ ý.
- Di! Sao hôm nay vui vậy?
- Hi Vy! Bỗng dưng thấy yêu đời thôi ý mà!
- Ớ! Sao hôm nay cậu lại đeo kính râm? Trời có nắng đâu? Hay cậu bị đau mắt?
- Nhắc mới nhớ. Trả cậu sách này! Chính nó! Nó là thủ phạm. Hôm qua khóc ghê quá sưng hết cả mắt.
- Tuy cái kết buồn nhưng mà hay nhỉ?
- Uk. Công nhận.
- À chiều nay cậu đi mua sách với tớ nhé! Tớ muốn mua chút tài liệu.
- Ok. Tớ cũng đang rảnh.
Thế là buổi chiều tôi và Thanh Vy dẫn tôi đến một nhà sách. Nhà sách Dương Vũ - bảng hiệu to tướng đập vào mắt tôi. Thanh Vy vừa kéo tôi vào vừa nói:
- Nhà sách này do anh họ tớ là Hoàng Dương, cũng là anh trai anh Vũ quản lý. Ở đây có rất nhiều sách hay. Thi thoảng hãy đến mua ủng hộ.
- Cậu đang P.R cho anh đấy à? Có được trả công không nhà nhiệt tình thế? - tôi trêu, Vy cười gãi đầu.
- Vy đấy à? Hôm nay lại có nhã hứng thăm anh cơ đấy! - một người con trai đang nhâm nhi tách cà phê trên chiếc bàn gần cửa sổ.
- Anh đừng có tưởng bở. Em là dẫn bạn đến mua sách. - nói rồi Vy kéo tôi đến ngồi cùng chiếc bàn đó.
- Nhìn em rất quen. - người đó nói sau khi tôi cúi chào.
- Vậy ạ? - tôi ngạc nhiên.
- Cậu ấy là Băng Di, bạn em mới quen. Anh đừng có nhận vơ linh tinh nhé! - Vy tinh nghịch nháy mắt.
- Băng Di? A! Phải rồi. Em không nhận ra anh à? - người đó khẽ nhíu mày.
- Dạ? Anh...quen em ạ? - tôi ngày càng ngạc nhiên. Người này rốt cuộc là ai?
- Lúc trước em vẫn thường đến đây mua sách. Em vẫn hay gọi anh là tiền bối. Chẳng nhẽ em không nhớ gì ư?
- Anh Dương! Hay anh nhận nhầm người? - Vy ngờ vực.
- Em từng học trường Moon, lớp toán? - người đó tiếp tục hỏi.
- Vâng. Thực ra... Cuối năm lớp 10 em bị mất ký ức trong hai năm trở lại đó. Nên rất có thể điều anh nói là sự thật.
Khỏi nói hai người đó kinh ngạc nhường nào. Anh Dương kéo Vy ra góc thầm thì gì đó. Một lúc sau tôi thấy Hoàng Vũ đến. Lần này cậu ta rất lạ, khác với mọi khi. Đoi mắt không còn là sự lạnh lẽo, vô cảm mà là một ánh mắt pha chứa nhiều thứ cảm xúc mà tôi không diễn tả được.
- Băng Di! Cậu chờ tớ ở đây một chút nhé! Tớ và anh Dương có chút việc phải đi một lát. Nhanh thôi! Chờ tớ đấy! - Thanh Vy và Hoàng Dương đã ra ngoài cửa khi tôi còn chưa kịp mở miệng từ chối. Tôi phải ở cùng với cái tên tế bào cảm xúc bị đứt này ư? Đó sẽ là cả thập kỉ dài mất.
- Cậu có cần tỏ thái độ khó chịu như vậy không? Tôi nghĩ đây phải là vinh hạnh của cậu mới phải chứ?
Gì vậy? Tên này bình thường như bị câm vậy mà vừa mở mồm ra đã sủa như thế hả? Vinh hạnh? What?
- Tôi tưởng là vinh hạnh dành cho cậu chứ? - nghĩ chị không dám nói lại chắc?
- Hôm đó... - cậu ta bỗng chuyển chủ đề.
- Hôm nào cơ? - tôi dửng dưng.
- Cái hôm làm thủ tục nhập học... - hắn lại bỏ lửng câu.
Chừng ấy thôi cũng đủ để tôi hiểu là hắn đang muốn nhắc đến vụ nào rồi. Tên này nhớ dai thật....
Đánh Giá Của Bạn

